Vì bị tai nạn vào năm 19 tuổi, dù cơ thể đã trở thành một ông lão 64 tuổi, bên trong Jou vẫn là một chàng trai trẻ, đầu gấu. Jou nhớ hết tất cả những gì Takeshi than thở với ông trong thời gian ông ngủ sâu và hai người trở nên thân thiết. Với sự giúp đỡ của Takeshi, Jou dần dần bình phục. Jou phát hiện ra tiền viện phí của ông suốt 45 năm qua do hai người bạn thân của ông là Nakanishi Kouji và Nakanishi Mari chi trả. Jou nhờ kế toán bệnh viện thông báo với nhà Nakanishi không cần phải chi trả viện phí nữa. Với đề nghị tham gia chương trình nghiên cứu từ cha của Takeshi, Jou được chuyển về bệnh viện lớn tại Tokyo. Nhớ Jou, Takeshi xin nghỉ phép đến Tokyo thăm ông. Tại đây, Takeshi đề nghị đưa Jou tới Obihiro ở Hokkaido, nơi gia đình Nakanishi sinh sống để thăm bạn cũ. Hai người trốn khỏi bệnh viện và cuộc hành trình tới Hokkaido của ông lão 64 tuổi nghịch ngợm và cậu y tá ngây ngô 27 tuổi bắt đầu...
Tinh nghịch và không bao giờ dừng lại
Bạn có thể sẽ nghĩ đây là một bộ phim đầy màu xám màu xanh màu sương mờ của nước mắt, mình cũng thế, lại còn là phim WOWOW nên mình đã chắc đến 80% phim nếu không nặng trĩu thì cũng sẽ làm người xem muốn chìm xuống vài tầng cảm xúc nhưng không, hóa ra phim mang một hơi thở tươi sáng và "đâu còn có đó" hơn mình đã tưởng tượng.
Mạch phim rất nhẹ nhàng, từ tốn, từ lúc ông lão Jou còn là một cái thân thể trống rỗng không phản ứng với cuộc sống cho đến khi ông chậm rãi tỉnh dậy, hồi phục, đi tìm cả cuộc đời mình đã đánh mất sau lưng cùng bao chuyện dở khóc dở cười khi một chàng "trẻ trâu" đang cựa quậy trong thân thể một ông già mà đi tung hoành khám phá khắp nơi. Cả hành trình Jou đều có sự đồng hành của chàng y tá vụng về toàn tập Takeshi. Người xem được đưa đi từ những phân đoạn hài hước của ông cụ chưa kịp mãn teen mà đã xế chiều, dù thân thể bị thời gian bào mòn nhưng rõ ràng tâm hồn thì chẳng hề, vừa nông nổi vừa nóng tính vừa tò mò khắp nơi, cho đến những bí mật tiếc nuối của 45 năm về trước dần được lật mở.
Cho đến mỗi rung động nhỏ nhất
Điển hình của đa số phim điện ảnh Nhật, mà là những phim cần chiều sâu để xem ý, đó là sự đong đầy chứa trong những chi tiết, lời thoại và hành động đơn thuần nhất, nhẹ tựa lông hồng nhưng kịp trào nước mắt. Mạch phim vừa phải, không thích hợp cho những ai muốn coi nốt một bộ phim nữa cho kịp hết ngày cuối tuần. Cao trào phim không được đẩy quá cao, màu chung của phim là sáng và lạc quan nên những cảnh có thể vắt ra nước mắt của khán giả lại không được khai thác mạnh. Nhân vật mình thích nhất không phải ông cụ đen đủi tính tình khó chiều nọ, cũng không phải anh chàng y tá hậu đậu thật thà, mà là cô bạn Mary của Jou, thích từ nhân vật này lúc trẻ thích đến cả khi Mary đã là một phụ nữ trung niên lên chức bà. Một nhân vật đáng yêu và hồn hậu từ ngoại hình xinh đẹp hồn nhiên đến tính cách phóng khoáng bao dung dịu dàng. Gần cuối phim, một câu nói "chúng ta ai rồi chẳng phải chết" của bà lại khiến mình trào nước mắt ngay tại chỗ.
Nói chung, đây là một bộ phim ổn để tiếp nhận, để cảm thụ, không có chỗ nào cao siêu khó hiểu, cũng không có quá nhiều twist nhức đầu. Cá nhân mình đánh giá đây là một bộ phim vừa đủ sâu nhưng cũng vừa đủ nhẹ nhàng dễ dàng để một người "còn trẻ" có thể tự đối chiếu với đời mình. Hành trình tìm lại vài chục năm đằng đẵng lại trôi đi như một giấc mơ của ông Jou là những bài học bình yên về ước mơ, về tình bạn, tình yêu, về những năm tháng tuổi trẻ vô định trước mắt, về những người trẻ còn đang tự đặt dấu hỏi cho phần đời vừa dài vừa rộng mình đang nắm giữ, những đứa trẻ nông nổi bước ra đời, ngoan cố, đầy chấp niệm và đầy lòng yêu thương, chấp nhận bù lấp vào đó bằng sự hy sinh và cố gắng phấn đấu để trở thành điểm tựa cho người khác, hoặc là cho chính mình.
Review phim

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét