Thế nhưng lý do là gì? Naho phải quyết định cân nhắc kỹ những lời cảnh báo của lá thư, bởi vì điều đó sẽ ảnh hưởng đến tương lai của cô và cả cậu bạn Kakeru kia nữa.

Mọi thứ đều là một thứ tình không giống nhau
Mình không từng xem nhiều phim live action, lý do chủ yếu là vì ghét gần như mọi thể loại chuyển thể :v Nhưng nếu để nói thật lòng thì mình gần như chẳng có gì phải phàn nàn với LA này của Orange.
Mình đã từng cross qua cái plot nhận được thư cảnh báo của chính mình trong tương lai này những 3 lần. Chả hiểu sao loại tình tiết này lại phổ biến thế. Thật ra sau khi xem phim mình mới lao đi đọc truyện, vẫn chẳng có chỗ nào để chê ngoại trừ mỗi một điểm mình không thích nhân vật nữ chính vì mỗi chuyện giao tiếp chào hỏi ngại ngùng của bạn ấy thôi mà tốn quá nhiều thước phim xem rất mệt người -_- Mình đến với phim với mức expectation dành cho một phim tình cảm học đường ấm áp lưu luyến thường gặp, nhưng hóa ra nó còn cho mình nhiều nhiều thứ hơn thế nữa, nhiều rất nhiều.
Cũng cần phải nói mình đã khóc huhu suốt hơn nửa chiều dài bộ phim =)) Khóc hệt như các mẹ xem phim ung thư máu trắng HQ ấy, khóc mà giấy vo thành cục lăn đầy xung quanh chỗ ngồi ý. Một câu chuyện tình cảm tuổi học trò còn nhiều hơn chỉ là tình cảm tuổi học trò. Một bộ phim điện ảnh ý nghĩa nơi mình nhìn thấy được đứa trẻ là mình trong đó, là lời nhắc nhở hãy tự yêu lấy chính mình, mở rộng lòng này ra và tìm kiếm yêu thương mình xứng đáng được nhận. Là bài học quá mức quý giá về tình bạn: bạn bè là khi một người gục ngã, những người còn lại sẽ có trách nhiệm cùng nhau nâng đứa trẻ bị tổn thương ấy lên, ôm cậu ấy vào lòng và nói cho cậu ấy biết mình được ủng hộ và được bảo vệ nhiều như thế nào. Là khi cho dù chỗ dựa lớn lao nhất của cậu tan biến, cũng không có nghĩa cậu chỉ còn một mình trên đời. Là sự hy sinh hạnh phúc của bản thân để bồi đắp cho sinh mệnh người khác được lâu dài hơn. Là sự đoàn kết chỉ có thể xảy ra khi mỗi người cam tâm tình nguyện bước lên một bước vào vòng tròn chở che lẫn nhau. Bởi vì mỗi người sinh ra đều là một thực thể cô độc, nhưng cũng lại không cô độc. Cậu có thể đứng một mình, nhưng liệu cậu phải đứng một mình như thế nào để không hận bản thân đến mức chỉ muốn tự mình chấm dứt chính mình?
Thậm chí đến giờ type lại vớ vẩn mà mình cũng thấy mũi hơi cay rồi lol. Kento đóng vai này quá thương đi, trong khi LA Death Note xem muốn cho ăn đấm bao nhiêu thì sang đây đóng Kakeru rõ là hợp hơn gấp mấy chục lần :v
Ai cũng có thể nhìn thấy chính mình, và bật khóc vì giật mình
Thật là, với mình Orange hoàn toàn là một cuốn sách dạy làm người. Ở đây bạn có thể tìm thấy đủ mọi loại tình, tình yêu tình bạn tình thân tình mẫu tử. Bạn sẽ bị sự ấm áp xúc động tủi thân đau đớn tiếc nuối hy vọng chờ mong thương yêu nhớ nhung nó hun cho say sẩm và nghẹn ngào. Dàn cast thì nói thật cứ y như biến từ trong tranh đi ra :v tạo hình giống kinh khủng là giống :))
Nói hoài nói mãi cũng không hết, cũng không biết nói gì :v hàm chứa rất nhiều thứ nhưng lại là những thứ bạn không thể được nghe kể mà phải tự mình lăn qua, khóc qua một trận sml để thấy đời đẹp hơn hẳn. Tuyến thời gian quá khứ - tương lai thực sự làm mình rất thổn thức, một quyết định mảy may trong một phút không tỉnh trí có thể bẻ gãy toàn bộ viễn cảnh tương lai của những người gần gũi thân thuộc với bạn nhiều như thế nào. Sinh mệnh là quý giá, con người là quý giá, họ là quý giá, vậy có lý do gì mà bạn thì lại không? Bạn có thể từng nghĩ mình chỉ cần biến mất là cuộc đời này sẽ bớt đi một gánh nặng, bạn không bao giờ biết bạn có sức nặng bao nhiêu trong lòng nhiều người khác đâu.
Hơi thở thanh xuân trong lành như buổi sớm mùa xuân lan tỏa khắp không gian. Yêu thương, bất kể dưới hình dạng nào, cũng chưa bao giờ là một thứ gì đó thừa thãi trên thế giới này.
Review phim
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét