Chủ Nhật, 25 tháng 6, 2017

[Soundtracks] Collection những bài OST lệch tông thích nhất

Soundtracks hay, và lệch tông. Lệch tông tức là chỉ màu sắc không trùng với màu theme chủ đạo của cả bộ phim hoặc riêng một cảnh nhất định nhưng cũng vì thế mà tạo được hiệu ứng da diết trăn trở nổi da gà hay xuất sắc kiểu thế ~

*Số thứ tự chỉ có tác dụng đánh dấu, không có giá trị xếp hạng.

1. Happy Together - Happy Together



Chắc chắn Happy Together vẫn đang và sẽ luôn luôn là một trong những bộ phim mình chưa bao giờ thôi mê mẩn day dứt. Hai gã đàn ông cứng đầu ngông cuồng si mê đến quên cả lối ra ấy, Trương Quốc Vinh xinh đẹp của những năm tháng rực rỡ tài hoa ấy. Mình không bao giờ quên mình đã từng ôm tim và ứa nước mắt khi giai điệu hân hoan vô tư đặc trưng mang màu 80s của ca khúc này phát lên giữa khung cảnh dòng người vội vàng lướt qua nhau giữa đô thị rộng lớn, giữa những bến tàu ga ngược xuôi như những con rối và giữa những cái vuột tay hoảng loạn và đột ngột của Lê Diệu Huy và Hà Bảo Vinh. Của mối dây dưa luyến ái dở dang thuộc về những con người thô ráp giữa khói bụi nhân gian, loạn lạc mải miết tìm kiếm điều mình chẳng hay biết, và quệt nước mắt dằn lại mơ mộng yếu ớt về một đời 'hạnh phúc bên nhau'.

2. Everybody Loves Somebody - Kawaki (The world of Kanako)


Phần kết của Kawaki là một cái kết mở, một cái chết khép lại phim nhưng (có lẽ sẽ) mở đầu cho một (hoặc nhiều) cái chết khác nối tiếp, với sự điên loạn giằng xé tình thương và căm phẫn của người cha mục ruỗng, của một người mẹ đau đớn vì sự tàn phá của Kanako đến toàn bộ thế giới của bà, và thế là bùm, 'Everybody Loves Somebody' cất lên. List bài này ra ở đây bởi vì mình thật sự đã thấy sợ đến rùng mình khi đoạn nhạc nền phấn khởi này nhảy vào tai. Tất cả các đoạn máu me be bét giết người giày xéo trước đó trong phim mình đều không một tí chùn chân, nhưng tất cả gan ruột lòng mề mình teo hết lại khi chạm đến đoạn nhạc cuối cùng này. Vẫn không hiểu sao nó lại rợn người đến thế...

3. Love Theme - Suicide Club


Trên utube có ai đó đã bình luận rằng nghe bài này xong làm tui muốn đi tự vẫn luôn quá... Nếu mình nhớ không nhầm thì bài này đã được mang vào làm nền cho cảnh flashback tự tử hàng loạt của nhiều đối tượng không liên quan đến nhau trong phim, tầm vào khoảng giữa đến nửa cuối phim gì đấy (vì mình nhác mở phim coi lại quá mood cả ngày sẽ sập xuống âm mất...) Tóm lại thì đó là một cảnh rất khốc liệt, những cái thân thể người sống chỉ tích tắc đã trơ cứng thành những cái xác, và là do chính bọn họ tự tay quyết định chuyện ấy, có máu và cũng có cả những bà nội trợ với cuộc sống vốn đơn giản hay nhiều thành phần bình dị khác trong xã hội, lại tự nguyện, vui vẻ và đồng loạt tin tưởng việc tự tử là điều mình cần làm nhất trên đời. Một bộ phim tàn bạo và bệnh hoạn và tối tăm với phần nhạc nền buồn dịu và an yên bao nhiêu. Thật ra ở đây cũng không phải nhạc phim và phim không liên quan gì nhau, mình thật sự cũng cảm thấy bài này như đang tiễn biệt một số kiếp bế tắc đi về cửa luân hồi... Nhưng anyway nó vẫn làm bật lên quá rõ sự tàn nhẫn của những việc mà một người đi đến cùng cực tâm hồn và tinh thần có thể làm với chính mình - cảm giác như đón nhận lấy cái chết chính mình tự ban lại là thứ cảm giác nhẹ tênh và giải thoát đến thế.

Ngoài ra phim này còn có bài Mail Me ám thị tự sát bao ám ảnh của cái nhóm nhạc con nít ấy, ai thích thì cứ mò trong cái playlist =)) riêng Jisatsu Club thì mình thấy âm nhạc quá chất lượng, gớm không chỉ nhờ cảnh mà còn nhờ nhạc phụ họa, xuất sắc!








Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét