Chủ Nhật, 25 tháng 6, 2017

[Review phim] La la land

Cô không thích jazz, nhưng bằng một sức mạnh vô hình nào đó, cô đã bước chân vào nhà hàng nơi anh đang say sưa với những bản nhạc của riêng mình. Để rồi cô gặp được anh.

‘La la land’ bắt đầu với hình ảnh của một cô gái có niềm đam mê cháy bỏng với sự nghiệp diễn xuất – Mia, và chàng trai là một nghệ sĩ piano luôn tôn thờ loại nhạc jazz cổ điển – Sebastian. Họ vô tình gặp nhau khi cả hai đang chênh vênh trên lằn ranh của sự nghiệp. Định mệnh đã cho họ đến bên nhau để cùng nhau bước qua giai đoạn có lẽ là khó khăn nhất trong cuộc đời. Thế nhưng khi họ đều đang đứng trên đỉnh vinh quang của sự nghiệp, họ lại vô tình để lạc đi mất một nửa yêu thương…

1 (1)

Nhiều năm sau đó, khi Mia và chồng cô vô tình bước chân vào một câu lạc bộ đêm, cô ngỡ ngàng phát hiện ra nơi cô vừa đặt chân tới mang tên Seb’s. Đó là cái tên mà cô đã nghĩ ra để đặt cho câu lạc bộ nhạc jazz mà Sebastian luôn mong muốn sở hữu. Họ đã nhìn thấy nhau sau năm năm xa cách. “City of stars” ngày xưa của hai người một lần nữa lại lặng lẽ vang lên dưới những ngón đàn của Seb. Bản nhạc lần này như một thước phim tình cảm quay chậm về họ của năm năm qua. Trong thước phim ấy chỉ có bối cảnh là giống như cũ còn những câu chuyện đã xảy ra sau đó thì không. 

Kể từ lúc Mia chính thức gặp Seb lần đầu tiên trong nhà hàng và họ yêu nhau, mãi cho đến khi Mia có cho mình một thiên thần nhỏ xinh đẹp. Và khi những nốt nhạc cuối cùng vừa kịp kết thúc cũng là lúc thước phim dừng lại. Dừng lại với sự thật phũ phàng của nó, một mệnh đề được đặt sau hai từ “Giá như…”. Giá như anh có thể yêu cô ngay từ lần gặp đầu tiên. Giá như anh đã không chấp nhận chơi loại nhạc mà anh chưa một lần thích. Giá như anh đã có mặt ở buổi trình diễn đầu tiên của cô và khi ánh đèn sân khấu vụt sáng, cô sẽ thấy anh là người khán giả nhiệt tình nhất của cô. Và giá như họ có thể đi cùng nhau đến cuối cùng, cùng nhau xây dựng tình yêu của mình thành một ngôi nhà hạnh phúc. 



Năm năm trước, họ cùng nhau nói về những ước mơ. Năm năm sau, họ đối diện nhau bằng một câu chuyện được vẽ nên bằng những phím đàn.

Ví như đoạn kết của phim chỉ dừng lại tại cảnh họ cùng dắt tay nhau đi về phía vòm hoa riêng dành cho họ, mình nghĩ giá trị của phim một phần nào đó sẽ không còn nguyên vẹn nữa. Bởi nó sẽ không thể đọng lại trong lòng khán giả, bởi nó cũng sẽ dễ đoán và giống hệt những bộ phim có “Happy ending” mà chúng ta đã từng xem trước đây. Chỉ khi sự im lặng của piano đánh thức hai con người đang mải chìm trong một viễn cảnh không thật và khi ánh mắt cuối cùng của họ chạm nhau, bộ phim mới thật sự trọn vẹn. Một nụ cười, một ánh mắt có thể nào nói hết nỗi lòng của hai người vẫn còn yêu nhưng đã lỡ lạc mất nhau? Cho đến khi bộ phim khép lại, ánh mắt ấy vẫn cứ mãi ám ảnh làm mình mãi ngẩn ngơ với hàng tá câu hỏi và hàng loạt những cảm xúc ngổn ngang cần tìm một lời giải đáp.

Định mệnh đã cho Mia và Sebastian gặp nhau rồi yêu nhau nhưng đã không cho họ có cơ hội cùng nhau đi đến cuối con đường. Họ có thể sẽ đau đớn, đau đớn vì tình yêu vẫn còn đó nhưng lại không thể nào nắm tay nhau cùng đến nơi thánh đường đẹp đẽ của tình yêu. Nhưng nếu cho họ quay lại, có thể họ vẫn sẽ làm đúng như những gì họ từng làm. Vì nếu như có thể ở bên nhau mà đam mê vẫn còn dang dở thì liệu rằng hạnh phúc của họ có được trọn vẹn, và liệu rằng khi bên nhau như thế họ có thể giữ được cho mình cảm giác yêu đương cuồng nhiệt để cùng nắm tay nhau đi đến cuối đời hay không. Không ở bên nhau nhưng tình yêu của họ rồi sẽ mãi luôn tồn tại ở đó, trong tim mỗi người, hệt như câu nói cuối cùng mà họ đã trao nhau: “I will always love you”…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét