Chủ Nhật, 25 tháng 6, 2017

[Review phim] Puzzle | Pazuru - Mảnh ghép những đứa trẻ buồn

Phim kể về một học sinh trung học tên Azusa (Kaho) vào một ngày dại dột đã nhảy xuống từ tầng thượng của trường học, nhưng may mắn thay cô lại sống sót. Một tháng sau, ngôi trường của cô bỗng rơi vào một thảm họa gây ra từ một nhóm người mang mặt nạ bí ẩn. Lần lượt 1 giáo viên đang mang thai bị giam cầm, Thầy hiệu trưởng và Nam Sinh cũng biến mất. Azusa cùng các bạn đang hoang mang thì cô tìm thấy một mảnh của một câu đố trong một phong bì của một bạn cùng lớp, Shigeo (Shuhei Nomura). Các mảnh ghép nắm giữ chìa khóa để giải quyết những vụ việc này. Azusa đuổi theo Shigeo và cô nhìn thấy những thứ không thể tưởng tượng được,….. 

 



Đây có lẽ là đoạn summary gần với nội dung phim nhất các bạn có thể đọc được.

Puzzle là một bộ phim kinh dị gắn nhãn slasher, gory, bloody, mọi thứ đủ tiêu chuẩn để làm nên một bộ phim kinh dị hại tim hại mắt. Bạn sẽ không mất quá nhiều thời gian mào đầu để tiếp cận phân đoạn twisting aka thót tim đầu tiên của phim - cảnh cô giáo mang thai bị hành hạ, mở đầu cho một loạt những trò trả thù ám ảnh thi nhau đếm ngược nối đuôi theo. Bạn chắc chắn sẽ không phải chờ đợi để suy nghĩ xem liệu mình có nên bấm pause hay bấm play, có khi còn không kịp chớp mắt qua số ngày được đếm ngược, từ tháng đếm xuống tuần, từ tuần đến xuống ngày, ngày đếm xuống từng giờ, từng phút, từng giây trên đồng hồ. Tóm lại, Puzzle chắc chắn là một bộ phim không làm bạn mất nhiều thời gian, từng khung hình được xử lý gọn gàng và chỉ chắt lọc lại những gì cần thiết phải khoe với người xem nhất.

Mạch phim

Một trong những yếu tố cuốn hút của phim đó chính là độ nghẹt thở. Đạo diễn thật sự sẽ không cho phép các bạn thở quá nhiều (vì như thế các bạn sẽ giảm mất độ tập trung) bằng cách tiết kiệm tối đa âm thanh, nhạc nền, kể cả lời thoại trong xã giao hàng ngày. Bạn sẽ cảm thấy phim chạy qua như một khối đặc nghịt, chỉ có một mốc thời gian cụ thể cho từng tình huống để các bạn đủ xác định mình đang đứng ở đâu. Bạn sẽ nhìn thấy rất nhiều rất nhiều máu, thi thể và (các phần) của thi thể, nhưng đây chắc chắn không phải một bộ phim kinh dị hạng B.

Mình sẽ không tóm tắt phim ở đây, vì tinh hoa của bộ phim nằm ở mạch thời gian được cắt nhỏ, phân chia ra để "mớm" cho các bạn từng đoạn một và dành phần hay ho lại cho các bạn để xâu chuỗi các mảnh ghép chết người vụn vặt đó. Những mảnh ghép được nhìn thấy trần trụi của phim là những mảnh "hint" mà cậu học sinh kỳ quái Shigeo đưa ra để mọi người tìm cách cứu thoát những con tin có mặt trong các cuốn băng tàn bạo của cậu, là mảnh ghép đưa người xem đến với chân tướng của tội ác thực sự. Nhưng với mình, những mảnh ghép còn là đại diện cho những đứa trẻ sứt mẻ và đầy vết thương, sứt mẻ đến thế nhưng bằng một cách nào đó lại tìm được nhau, và trùng khít vào nhau.

Đó là Azusa và Shigeo.

Phim kinh dị Nhật Bản có nhiều loại. Loại khiến các bạn không dám ăn cơm, loại khiến các bạn tối đi ngủ vẫn mở đèn hết bốn góc phòng, loại khiến bạn đau đớn và bài xích. Theo mình, Puzzle có cả 3 thứ này. Đối với mình, chuyện kinh dị nhất một phim kinh dị có thể làm đó là khiến con người sau khi xem phải tột cùng sợ hãi với chính đồng loại.

Bởi vì chẳng có gì đáng sợ hơn con người.


Câu hỏi nhân dạng bị bỏ lửng

Phim có những phân đoạn hiệu ứng thị giác không hề cao, nhưng đảm bảo khiến ai cũng phải rợn người. Đó là khi hai đứa trẻ đứng từ hai đầu của sân thượng, mỉm cười chạy đến với nhau, tay cầm dao vừa chạy vừa chém đứt mấy sợi dây được căng từ mái nhà đang thòng lọng xuống. Hai đối tượng non nớt và trong sáng đến mức nào, như một đôi thanh mai trúc mã bình yên và đầy sức sống, nhưng những cái thùng giấy mắc trên sợi dây thừng chúng vừa chém đứt, khi rơi xuống từ tầng thượng lại tạo nên nỗi kinh hoàng không thể quên cho đám đông dưới đất như thế nào. Cảnh cậu học sinh Shigeo bị cắt đứt các ngón tay và thoi thóp dưới đất sau khi nhảy lầu để kết thúc hành trình trả thù nghẹt thở, vẫn ngoảnh mặt lên trời vươn tay muốn với đến một Azusa nhút nhát cũng đang vươn tay hướng đến cậu - người đã trở thành tất cả những gì đẹp đẽ nhất Shigeo từng được gặp trong suốt cuộc đời nhỏ nhoi vặn vẹo đáng thương của cậu.

Điều mình cảm thấy ái ngại đó là việc các ông bố bà mẹ trong phim phải chứng kiến tận mắt quá trình những đứa con của mình bị ép đến chết tươi nhưng không thể làm được gì để giải thoát cho chúng, hay là cả cô nữ sinh vô tội rơi vào tình cảnh bị chính cha ruột hãm hiếp mà hai bên lại chẳng hề nhận ra nhau. Những người vô tội trên đời đều sẽ có lúc phải gánh lấy đau khổ cả đời không lau mờ đi hết, nhưng có lẽ đó là một nhát gậy khác bộ phim thẳng thắn quật xuống thực tại này - ngoài hãm hiếp, dùng quyền thế bưng bít hay vì lợi ích cá nhân mà tự che mờ mắt mình trước đau khổ của người khác, thì làm gì có cái gọi là "công bằng hoàn hảo" ở bất kỳ nơi đâu? Những vết thương xấu xí loang lổ nhất sẽ trở thành những mảnh ghép tàn độc và đáng thương nhất, vòng tròn nhân quả xoay vòng, kẻ ác rồi sẽ trở thành người bị hại, để lại những cuộc đời vỡ nát không bao giờ khâu lại được nữa, và cứ thế những mảnh đời bị bóp nát sẽ tiếp tục vươn tay tìm cách hủy hoại mọi đạo lý và ngay ngắn vốn có trên đời để tự cân bằng lại thứ thiệt thòi mà mình đã từng phải gánh chịu khi không hề gây nên tội lỗi gì cả.

Bởi vì chẳng có gì đáng sợ hơn con người.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét