Blog review phim điện ảnh aka movie. Đi kèm cảm nhận nhạc phim aka những bài OST hay nhức nhối.
Mostly Japanese and Hollywood.
Chủ nhà chỉ review những phim trong tầm khả năng, hoặc những phim chưa thấy ai phê bình gì nhiều. Gu ở đây là deep dark và xoắn não, nhưng chung quy mình cũng không phải kẻ tăm tối chán ghét thời sự đến thế, vì vậy phim hay thì sẽ chui vào lòng thôi, không cần phải là phim tươi roi rói hay phim tối đen thùi lùi. Nhưng chắc chắn ở đây không có phim mì ăn liền, não của bạn sẽ không phải để làm kiểng khi xem, yên tâm :>
Tóm lại chỉ là một đứa ghiền coi phim và thích nói nhiều lalala ~
Chủ Nhật, 25 tháng 6, 2017
[Review phim] La la land
Unknown
tháng 6 25, 2017
Cô không thích jazz, nhưng bằng một
sức mạnh vô hình nào đó, cô đã bước chân vào nhà hàng nơi anh đang say
sưa với những bản nhạc của riêng mình. Để rồi cô gặp được anh.
‘La la land’ bắt đầu với
hình ảnh của một cô gái có niềm đam mê cháy bỏng với sự nghiệp diễn xuất
– Mia, và chàng trai là một nghệ sĩ piano luôn tôn thờ loại nhạc jazz
cổ điển – Sebastian. Họ vô tình gặp nhau khi cả hai đang chênh vênh trên
lằn ranh của sự nghiệp. Định mệnh đã cho họ đến bên nhau để
cùng nhau bước qua giai đoạn có lẽ là khó khăn nhất trong cuộc đời. Thế nhưng khi họ
đều đang đứng trên đỉnh vinh quang của sự nghiệp, họ lại vô tình để lạc
đi mất một nửa yêu thương…
Nhiều năm sau đó, khi Mia và chồng cô vô tình bước
chân vào một câu lạc bộ đêm, cô ngỡ ngàng phát hiện ra nơi cô vừa đặt
chân tới mang tên Seb’s. Đó là cái tên mà cô đã nghĩ ra để đặt cho câu
lạc bộ nhạc jazz mà Sebastian luôn mong muốn sở hữu. Họ đã nhìn thấy
nhau sau năm năm xa cách. “City of stars” ngày xưa của hai người một
lần nữa lại lặng lẽ vang lên dưới những ngón đàn của Seb. Bản nhạc lần
này như một thước phim tình cảm quay chậm về họ của năm năm qua. Trong thước phim ấy chỉ có bối cảnh là giống như cũ còn những câu chuyện
đã xảy ra sau đó thì không.
Kể từ lúc Mia chính thức gặp Seb lần đầu
tiên trong nhà hàng và họ yêu nhau, mãi cho đến khi Mia có cho mình một
thiên thần nhỏ xinh đẹp. Và khi những nốt nhạc cuối cùng vừa kịp kết
thúc cũng là lúc thước phim dừng lại. Dừng lại với sự thật phũ phàng của
nó, một mệnh đề được đặt sau hai từ
“Giá như…”. Giá như anh có thể yêu cô ngay từ lần gặp đầu tiên. Giá như
anh đã không chấp nhận chơi loại nhạc mà anh chưa một lần thích. Giá như
anh đã có mặt ở buổi trình diễn đầu tiên của cô và khi ánh đèn sân khấu
vụt sáng, cô sẽ thấy anh là người khán giả nhiệt tình nhất của cô. Và
giá như họ có thể đi cùng nhau đến cuối cùng, cùng nhau xây dựng tình
yêu của mình thành một ngôi nhà hạnh phúc.
Năm năm trước, họ cùng nhau nói về những ước mơ. Năm năm sau, họ đối diện nhau bằng một câu chuyện được vẽ nên bằng những phím đàn.
Ví như đoạn kết của phim chỉ dừng lại tại cảnh họ cùng dắt tay nhau đi về phía vòm hoa riêng dành cho họ, mình nghĩ giá trị của phim một phần nào đó sẽ không còn nguyên vẹn nữa. Bởi nó sẽ không thể đọng lại trong lòng khán giả, bởi nó cũng sẽ dễ đoán và giống hệt những bộ phim có “Happy ending” mà chúng ta đã từng xem trước đây. Chỉ khi sự im lặng của piano đánh thức hai con người đang mải chìm trong một viễn cảnh không thật và khi ánh mắt cuối cùng của họ chạm nhau, bộ phim mới thật sự trọn vẹn. Một nụ cười, một ánh mắt có thể nào nói hết nỗi lòng của hai người vẫn còn yêu nhưng đã lỡ lạc mất nhau? Cho đến khi bộ phim khép lại, ánh mắt ấy vẫn cứ mãi ám ảnh làm mình mãi ngẩn ngơ với hàng tá câu hỏi và hàng loạt những cảm xúc ngổn ngang cần tìm một lời giải đáp.
Định mệnh đã cho Mia và Sebastian gặp nhau rồi yêu nhau nhưng đã không cho họ có cơ hội cùng nhau đi đến cuối con đường. Họ có thể sẽ đau đớn, đau đớn vì tình yêu vẫn còn đó nhưng lại không thể nào nắm tay nhau cùng đến nơi thánh đường đẹp đẽ của tình yêu. Nhưng nếu cho họ quay lại, có thể họ vẫn sẽ làm đúng như những gì họ từng làm. Vì nếu như có thể ở bên nhau mà đam mê vẫn còn dang dở thì liệu rằng hạnh phúc của họ có được trọn vẹn, và liệu rằng khi bên nhau như thế họ có thể giữ được cho mình cảm giác yêu đương cuồng nhiệt để cùng nắm tay nhau đi đến cuối đời hay không. Không ở bên nhau nhưng tình yêu của họ rồi sẽ mãi luôn tồn tại ở đó, trong tim mỗi người, hệt như câu nói cuối cùng mà họ đã trao nhau: “I will always love you”…
Review phim
[Soundtracks] Come be with me love
Unknown
tháng 6 25, 2017
Thích bài này kinh khủng, thích kiểu vừa đau lòng vì thích vừa hạnh phúc vì nó ý. Chả hiểu sao dù lời hát da diết thương nhớ đến thế, lại đây ngồi cùng em nào dấu yêu... nhưng mình thấy rõ ràng đây chỉ là mộng tưởng thôi là ảo giác thôi, người kia đã cách hẳn một thế giới rồi. Khi bài hát này cất lên ở đoạn cuối cùng của phim, ánh mắt Gwen như ngưng đọng mãi mãi ở ký ức ngọt ngào cuối cùng trong đời này cô còn nắm giữ. Về anh người yêu quá đỗi dịu dàng cùng lời hứa bên nhau trọn đời. Bài hát như một cái lồng giam giữ Gwen lại, buộc cô phải luẩn quẩn dùng ký ức ngọt ngào ấy tự cào mình đến tứa máu và tan vỡ mới thôi, mãi mãi không thoát được, buộc phải tan chảy và cả đời này chịu day dứt đau khổ tột cùng vì một giây phút không bao giờ thu lại được.
Nói thì nói thế nhưng nhạc đương nhiên phải nghe bằng tai và xem phim thì phải bằng mắt, Review phim bao nhiêu cho đủ :>
Trong OST của 88 Movie còn có Where the light used to be nghe cũng phê pha lắm nha. Thực ra bài này mới là title track nhưng mình quá thích Come be with me love và quá ám ảnh vì nó like, bài hát tự thân cũng đã là một twist rồi cơ mà.
Movie Soundtracks
[Review phim] 88 Movie
Unknown
tháng 6 25, 2017
Phim hạng B mà không hề B
Đây là một bộ phim 5.1 IMDb và 26% Cà chua, which means it sucks to many people, lol. Well nhưng đến bây giờ, nó vẫn là một bộ phim được đánh giá tầm trung trên IMDb mà mình thấy hay nhất. Thật ra thì mình vẫn không hiểu tại sao nó lại bị underrate đến mức này nữa, bởi vì nó thực sự hay luôn ấy...
Nếu bạn đang tìm một bộ phim tình cảm ngọt ngào thì khoan đừng nhảy vào cái phim đen kịt này hôm nay :v Hừm, mình nghĩ sum up gọn gàng nhất cho nội dung phim này chỉ cần một câu: 88 có thể được xem như bản remake female version của Memento ý :v (nhưng đương nhiên không thể so sánh với Memento rồi it's Nolan dudes =)) )
But still, 88 vẫn giữ được cái hơi thở vừa quyết liệt vừa cùng cực vừa rất nữ tính của Flamingo. Gần như tất cả những gì làm nên bộ phim là quả plot twist khủng và cấu trúc khung thời gian đếm lùi và đếm tiến từ giữa phim để cuối cùng hai dải thời gian gặp nhau và nối liền tại điểm xảy ra cú hích tâm lý trí mạng của nữ chính. Theo mình, với những ai chưa từng xem Memento chắc chắn sẽ còn thấy hyper hơn nữa khi xem phim này, Kathryn Isabelle thực sự có cái phong vị vừa nasty vừa điêu tàn vừa kinh khủng vừa thu hút vô cùng, và sự thể hiện của chị làm cho mình chỉ không ngừng khát khao Gwen sẽ tìm thấy một cái bến dừng cho mình và bình thản hạnh phúc tại đó. Ánh mắt của chị quá giết người, đặc biệt khi camera cứ mãi xoáy sâu vào đôi con ngươi không phân biệt được bản ngã của chính mình và quá khứ của bản thân, cùng tiếng ca nữ réo rắt ai oán nỉ non từ phần ký ức và mơ mộng không bao giờ có thể trở thành sự thật nữa, cho đến khi màn hình tối đen và nút thắt cuối cùng nơi Gwen - Flamingo được gỡ bỏ.
Quyến rũ bừng nở trong lụi tàn
Phim đầy bạo lực và nasty theo một màu sắc rất đầy bụi bặm rất đường phố rất bẩn rất bét nhè của dân giang hồ, và thế mà Flamingo vẫn cứ rực rỡ lồng lộng mới sợ chứ. Hai bản thể vừa yếu đuối vừa cuồng ngạo của cùng một người phụ nữ, với động cơ mạnh mẽ duy nhất chính là trả thù cho người đàn ông mà cô yêu thương nhất cả đời này. Còn gì gây đau lòng hơn thế nữa?
Lol, đùa đấy, còn chứ, thế mới là phim được chứ. Cú tát hoành tráng nhất vào mặt người xem là khi thủ phạm giết người yêu nhảy ra ánh sáng.
Và đấy là đoạn twist bự nhất phim mà các bạn có toàn quyền riêng tư trải nghiệm, ở một nơi khác không phải ở đây :>
Tóm lại 88 là một phim điện ảnh ấn tượng và ám ảnh, từ nhịp phim dồn dập đến vẻ hoang dại mịt mờ điêu tàn của một tình yêu vặn vẹo cố gắng tìm đường chạy trốn và sống sót. Đừng vì rate bủn xỉn mà bỏ qua thật đấy xem buồn thúi cả lòng mề thích lắm ~
Review phim
[Review phim] Orange - phép màu tình người
Unknown
tháng 6 25, 2017
“Ai rồi cũng sẽ trải qua một lần hối tiếc trong đời, vậy nếu như chúng
ta có được một cơ hội để thay đổi quá khứ thì sẽ như thế nào?” Đó là nội
dung bức thư mà cô gái 16 tuổi Takamiya Naho nhận được của một người bí
ẩn tự xưng là chính bản thân cô của tuổi 27, khiến cho cuộc sống của
Naho bắt đầu bị xáo trộn. Lá thư nói rằng sẽ có một học sinh mới tên là
Naruse Kakeru chuyển đến cùng lớp và cô phải luôn để mắt cậu ấy.
Thế nhưng lý do là gì? Naho phải quyết định cân nhắc kỹ những lời cảnh báo của lá thư, bởi vì điều đó sẽ ảnh hưởng đến tương lai của cô và cả cậu bạn Kakeru kia nữa.
Mọi thứ đều là một thứ tình không giống nhau
Mình không từng xem nhiều phim live action, lý do chủ yếu là vì ghét gần như mọi thể loại chuyển thể :v Nhưng nếu để nói thật lòng thì mình gần như chẳng có gì phải phàn nàn với LA này của Orange.
Mình đã từng cross qua cái plot nhận được thư cảnh báo của chính mình trong tương lai này những 3 lần. Chả hiểu sao loại tình tiết này lại phổ biến thế. Thật ra sau khi xem phim mình mới lao đi đọc truyện, vẫn chẳng có chỗ nào để chê ngoại trừ mỗi một điểm mình không thích nhân vật nữ chính vì mỗi chuyện giao tiếp chào hỏi ngại ngùng của bạn ấy thôi mà tốn quá nhiều thước phim xem rất mệt người -_- Mình đến với phim với mức expectation dành cho một phim tình cảm học đường ấm áp lưu luyến thường gặp, nhưng hóa ra nó còn cho mình nhiều nhiều thứ hơn thế nữa, nhiều rất nhiều.
Cũng cần phải nói mình đã khóc huhu suốt hơn nửa chiều dài bộ phim =)) Khóc hệt như các mẹ xem phim ung thư máu trắng HQ ấy, khóc mà giấy vo thành cục lăn đầy xung quanh chỗ ngồi ý. Một câu chuyện tình cảm tuổi học trò còn nhiều hơn chỉ là tình cảm tuổi học trò. Một bộ phim điện ảnh ý nghĩa nơi mình nhìn thấy được đứa trẻ là mình trong đó, là lời nhắc nhở hãy tự yêu lấy chính mình, mở rộng lòng này ra và tìm kiếm yêu thương mình xứng đáng được nhận. Là bài học quá mức quý giá về tình bạn: bạn bè là khi một người gục ngã, những người còn lại sẽ có trách nhiệm cùng nhau nâng đứa trẻ bị tổn thương ấy lên, ôm cậu ấy vào lòng và nói cho cậu ấy biết mình được ủng hộ và được bảo vệ nhiều như thế nào. Là khi cho dù chỗ dựa lớn lao nhất của cậu tan biến, cũng không có nghĩa cậu chỉ còn một mình trên đời. Là sự hy sinh hạnh phúc của bản thân để bồi đắp cho sinh mệnh người khác được lâu dài hơn. Là sự đoàn kết chỉ có thể xảy ra khi mỗi người cam tâm tình nguyện bước lên một bước vào vòng tròn chở che lẫn nhau. Bởi vì mỗi người sinh ra đều là một thực thể cô độc, nhưng cũng lại không cô độc. Cậu có thể đứng một mình, nhưng liệu cậu phải đứng một mình như thế nào để không hận bản thân đến mức chỉ muốn tự mình chấm dứt chính mình?
Thậm chí đến giờ type lại vớ vẩn mà mình cũng thấy mũi hơi cay rồi lol. Kento đóng vai này quá thương đi, trong khi LA Death Note xem muốn cho ăn đấm bao nhiêu thì sang đây đóng Kakeru rõ là hợp hơn gấp mấy chục lần :v
Ai cũng có thể nhìn thấy chính mình, và bật khóc vì giật mình
Thật là, với mình Orange hoàn toàn là một cuốn sách dạy làm người. Ở đây bạn có thể tìm thấy đủ mọi loại tình, tình yêu tình bạn tình thân tình mẫu tử. Bạn sẽ bị sự ấm áp xúc động tủi thân đau đớn tiếc nuối hy vọng chờ mong thương yêu nhớ nhung nó hun cho say sẩm và nghẹn ngào. Dàn cast thì nói thật cứ y như biến từ trong tranh đi ra :v tạo hình giống kinh khủng là giống :))
Nói hoài nói mãi cũng không hết, cũng không biết nói gì :v hàm chứa rất nhiều thứ nhưng lại là những thứ bạn không thể được nghe kể mà phải tự mình lăn qua, khóc qua một trận sml để thấy đời đẹp hơn hẳn. Tuyến thời gian quá khứ - tương lai thực sự làm mình rất thổn thức, một quyết định mảy may trong một phút không tỉnh trí có thể bẻ gãy toàn bộ viễn cảnh tương lai của những người gần gũi thân thuộc với bạn nhiều như thế nào. Sinh mệnh là quý giá, con người là quý giá, họ là quý giá, vậy có lý do gì mà bạn thì lại không? Bạn có thể từng nghĩ mình chỉ cần biến mất là cuộc đời này sẽ bớt đi một gánh nặng, bạn không bao giờ biết bạn có sức nặng bao nhiêu trong lòng nhiều người khác đâu.
Hơi thở thanh xuân trong lành như buổi sớm mùa xuân lan tỏa khắp không gian. Yêu thương, bất kể dưới hình dạng nào, cũng chưa bao giờ là một thứ gì đó thừa thãi trên thế giới này.
Review phim
Thế nhưng lý do là gì? Naho phải quyết định cân nhắc kỹ những lời cảnh báo của lá thư, bởi vì điều đó sẽ ảnh hưởng đến tương lai của cô và cả cậu bạn Kakeru kia nữa.
Mọi thứ đều là một thứ tình không giống nhau
Mình không từng xem nhiều phim live action, lý do chủ yếu là vì ghét gần như mọi thể loại chuyển thể :v Nhưng nếu để nói thật lòng thì mình gần như chẳng có gì phải phàn nàn với LA này của Orange.
Mình đã từng cross qua cái plot nhận được thư cảnh báo của chính mình trong tương lai này những 3 lần. Chả hiểu sao loại tình tiết này lại phổ biến thế. Thật ra sau khi xem phim mình mới lao đi đọc truyện, vẫn chẳng có chỗ nào để chê ngoại trừ mỗi một điểm mình không thích nhân vật nữ chính vì mỗi chuyện giao tiếp chào hỏi ngại ngùng của bạn ấy thôi mà tốn quá nhiều thước phim xem rất mệt người -_- Mình đến với phim với mức expectation dành cho một phim tình cảm học đường ấm áp lưu luyến thường gặp, nhưng hóa ra nó còn cho mình nhiều nhiều thứ hơn thế nữa, nhiều rất nhiều.
Cũng cần phải nói mình đã khóc huhu suốt hơn nửa chiều dài bộ phim =)) Khóc hệt như các mẹ xem phim ung thư máu trắng HQ ấy, khóc mà giấy vo thành cục lăn đầy xung quanh chỗ ngồi ý. Một câu chuyện tình cảm tuổi học trò còn nhiều hơn chỉ là tình cảm tuổi học trò. Một bộ phim điện ảnh ý nghĩa nơi mình nhìn thấy được đứa trẻ là mình trong đó, là lời nhắc nhở hãy tự yêu lấy chính mình, mở rộng lòng này ra và tìm kiếm yêu thương mình xứng đáng được nhận. Là bài học quá mức quý giá về tình bạn: bạn bè là khi một người gục ngã, những người còn lại sẽ có trách nhiệm cùng nhau nâng đứa trẻ bị tổn thương ấy lên, ôm cậu ấy vào lòng và nói cho cậu ấy biết mình được ủng hộ và được bảo vệ nhiều như thế nào. Là khi cho dù chỗ dựa lớn lao nhất của cậu tan biến, cũng không có nghĩa cậu chỉ còn một mình trên đời. Là sự hy sinh hạnh phúc của bản thân để bồi đắp cho sinh mệnh người khác được lâu dài hơn. Là sự đoàn kết chỉ có thể xảy ra khi mỗi người cam tâm tình nguyện bước lên một bước vào vòng tròn chở che lẫn nhau. Bởi vì mỗi người sinh ra đều là một thực thể cô độc, nhưng cũng lại không cô độc. Cậu có thể đứng một mình, nhưng liệu cậu phải đứng một mình như thế nào để không hận bản thân đến mức chỉ muốn tự mình chấm dứt chính mình?
Thậm chí đến giờ type lại vớ vẩn mà mình cũng thấy mũi hơi cay rồi lol. Kento đóng vai này quá thương đi, trong khi LA Death Note xem muốn cho ăn đấm bao nhiêu thì sang đây đóng Kakeru rõ là hợp hơn gấp mấy chục lần :v
Ai cũng có thể nhìn thấy chính mình, và bật khóc vì giật mình
Thật là, với mình Orange hoàn toàn là một cuốn sách dạy làm người. Ở đây bạn có thể tìm thấy đủ mọi loại tình, tình yêu tình bạn tình thân tình mẫu tử. Bạn sẽ bị sự ấm áp xúc động tủi thân đau đớn tiếc nuối hy vọng chờ mong thương yêu nhớ nhung nó hun cho say sẩm và nghẹn ngào. Dàn cast thì nói thật cứ y như biến từ trong tranh đi ra :v tạo hình giống kinh khủng là giống :))
Nói hoài nói mãi cũng không hết, cũng không biết nói gì :v hàm chứa rất nhiều thứ nhưng lại là những thứ bạn không thể được nghe kể mà phải tự mình lăn qua, khóc qua một trận sml để thấy đời đẹp hơn hẳn. Tuyến thời gian quá khứ - tương lai thực sự làm mình rất thổn thức, một quyết định mảy may trong một phút không tỉnh trí có thể bẻ gãy toàn bộ viễn cảnh tương lai của những người gần gũi thân thuộc với bạn nhiều như thế nào. Sinh mệnh là quý giá, con người là quý giá, họ là quý giá, vậy có lý do gì mà bạn thì lại không? Bạn có thể từng nghĩ mình chỉ cần biến mất là cuộc đời này sẽ bớt đi một gánh nặng, bạn không bao giờ biết bạn có sức nặng bao nhiêu trong lòng nhiều người khác đâu.
Hơi thở thanh xuân trong lành như buổi sớm mùa xuân lan tỏa khắp không gian. Yêu thương, bất kể dưới hình dạng nào, cũng chưa bao giờ là một thứ gì đó thừa thãi trên thế giới này.
Review phim
[Soundtracks] Collection những bài OST lệch tông thích nhất
Unknown
tháng 6 25, 2017
Soundtracks hay, và lệch tông. Lệch tông tức là chỉ màu sắc không trùng với màu theme chủ đạo của cả bộ phim hoặc riêng một cảnh nhất định nhưng cũng vì thế mà tạo được hiệu ứng da diết trăn trở nổi da gà hay xuất sắc kiểu thế ~
*Số thứ tự chỉ có tác dụng đánh dấu, không có giá trị xếp hạng.
1. Happy Together - Happy Together
Chắc chắn Happy Together vẫn đang và sẽ luôn luôn là một trong những bộ phim mình chưa bao giờ thôi mê mẩn day dứt. Hai gã đàn ông cứng đầu ngông cuồng si mê đến quên cả lối ra ấy, Trương Quốc Vinh xinh đẹp của những năm tháng rực rỡ tài hoa ấy. Mình không bao giờ quên mình đã từng ôm tim và ứa nước mắt khi giai điệu hân hoan vô tư đặc trưng mang màu 80s của ca khúc này phát lên giữa khung cảnh dòng người vội vàng lướt qua nhau giữa đô thị rộng lớn, giữa những bến tàu ga ngược xuôi như những con rối và giữa những cái vuột tay hoảng loạn và đột ngột của Lê Diệu Huy và Hà Bảo Vinh. Của mối dây dưa luyến ái dở dang thuộc về những con người thô ráp giữa khói bụi nhân gian, loạn lạc mải miết tìm kiếm điều mình chẳng hay biết, và quệt nước mắt dằn lại mơ mộng yếu ớt về một đời 'hạnh phúc bên nhau'.
2. Everybody Loves Somebody - Kawaki (The world of Kanako)
Phần kết của Kawaki là một cái kết mở, một cái chết khép lại phim nhưng (có lẽ sẽ) mở đầu cho một (hoặc nhiều) cái chết khác nối tiếp, với sự điên loạn giằng xé tình thương và căm phẫn của người cha mục ruỗng, của một người mẹ đau đớn vì sự tàn phá của Kanako đến toàn bộ thế giới của bà, và thế là bùm, 'Everybody Loves Somebody' cất lên. List bài này ra ở đây bởi vì mình thật sự đã thấy sợ đến rùng mình khi đoạn nhạc nền phấn khởi này nhảy vào tai. Tất cả các đoạn máu me be bét giết người giày xéo trước đó trong phim mình đều không một tí chùn chân, nhưng tất cả gan ruột lòng mề mình teo hết lại khi chạm đến đoạn nhạc cuối cùng này. Vẫn không hiểu sao nó lại rợn người đến thế...
3. Love Theme - Suicide Club
Trên utube có ai đó đã bình luận rằng nghe bài này xong làm tui muốn đi tự vẫn luôn quá... Nếu mình nhớ không nhầm thì bài này đã được mang vào làm nền cho cảnh flashback tự tử hàng loạt của nhiều đối tượng không liên quan đến nhau trong phim, tầm vào khoảng giữa đến nửa cuối phim gì đấy (vì mình nhác mở phim coi lại quá mood cả ngày sẽ sập xuống âm mất...) Tóm lại thì đó là một cảnh rất khốc liệt, những cái thân thể người sống chỉ tích tắc đã trơ cứng thành những cái xác, và là do chính bọn họ tự tay quyết định chuyện ấy, có máu và cũng có cả những bà nội trợ với cuộc sống vốn đơn giản hay nhiều thành phần bình dị khác trong xã hội, lại tự nguyện, vui vẻ và đồng loạt tin tưởng việc tự tử là điều mình cần làm nhất trên đời. Một bộ phim tàn bạo và bệnh hoạn và tối tăm với phần nhạc nền buồn dịu và an yên bao nhiêu. Thật ra ở đây cũng không phải nhạc phim và phim không liên quan gì nhau, mình thật sự cũng cảm thấy bài này như đang tiễn biệt một số kiếp bế tắc đi về cửa luân hồi... Nhưng anyway nó vẫn làm bật lên quá rõ sự tàn nhẫn của những việc mà một người đi đến cùng cực tâm hồn và tinh thần có thể làm với chính mình - cảm giác như đón nhận lấy cái chết chính mình tự ban lại là thứ cảm giác nhẹ tênh và giải thoát đến thế.
Ngoài ra phim này còn có bài Mail Me ám thị tự sát bao ám ảnh của cái nhóm nhạc con nít ấy, ai thích thì cứ mò trong cái playlist =)) riêng Jisatsu Club thì mình thấy âm nhạc quá chất lượng, gớm không chỉ nhờ cảnh mà còn nhờ nhạc phụ họa, xuất sắc!
Movie Soundtracks
*Số thứ tự chỉ có tác dụng đánh dấu, không có giá trị xếp hạng.
1. Happy Together - Happy Together
Chắc chắn Happy Together vẫn đang và sẽ luôn luôn là một trong những bộ phim mình chưa bao giờ thôi mê mẩn day dứt. Hai gã đàn ông cứng đầu ngông cuồng si mê đến quên cả lối ra ấy, Trương Quốc Vinh xinh đẹp của những năm tháng rực rỡ tài hoa ấy. Mình không bao giờ quên mình đã từng ôm tim và ứa nước mắt khi giai điệu hân hoan vô tư đặc trưng mang màu 80s của ca khúc này phát lên giữa khung cảnh dòng người vội vàng lướt qua nhau giữa đô thị rộng lớn, giữa những bến tàu ga ngược xuôi như những con rối và giữa những cái vuột tay hoảng loạn và đột ngột của Lê Diệu Huy và Hà Bảo Vinh. Của mối dây dưa luyến ái dở dang thuộc về những con người thô ráp giữa khói bụi nhân gian, loạn lạc mải miết tìm kiếm điều mình chẳng hay biết, và quệt nước mắt dằn lại mơ mộng yếu ớt về một đời 'hạnh phúc bên nhau'.
2. Everybody Loves Somebody - Kawaki (The world of Kanako)
Phần kết của Kawaki là một cái kết mở, một cái chết khép lại phim nhưng (có lẽ sẽ) mở đầu cho một (hoặc nhiều) cái chết khác nối tiếp, với sự điên loạn giằng xé tình thương và căm phẫn của người cha mục ruỗng, của một người mẹ đau đớn vì sự tàn phá của Kanako đến toàn bộ thế giới của bà, và thế là bùm, 'Everybody Loves Somebody' cất lên. List bài này ra ở đây bởi vì mình thật sự đã thấy sợ đến rùng mình khi đoạn nhạc nền phấn khởi này nhảy vào tai. Tất cả các đoạn máu me be bét giết người giày xéo trước đó trong phim mình đều không một tí chùn chân, nhưng tất cả gan ruột lòng mề mình teo hết lại khi chạm đến đoạn nhạc cuối cùng này. Vẫn không hiểu sao nó lại rợn người đến thế...
3. Love Theme - Suicide Club
Trên utube có ai đó đã bình luận rằng nghe bài này xong làm tui muốn đi tự vẫn luôn quá... Nếu mình nhớ không nhầm thì bài này đã được mang vào làm nền cho cảnh flashback tự tử hàng loạt của nhiều đối tượng không liên quan đến nhau trong phim, tầm vào khoảng giữa đến nửa cuối phim gì đấy (vì mình nhác mở phim coi lại quá mood cả ngày sẽ sập xuống âm mất...) Tóm lại thì đó là một cảnh rất khốc liệt, những cái thân thể người sống chỉ tích tắc đã trơ cứng thành những cái xác, và là do chính bọn họ tự tay quyết định chuyện ấy, có máu và cũng có cả những bà nội trợ với cuộc sống vốn đơn giản hay nhiều thành phần bình dị khác trong xã hội, lại tự nguyện, vui vẻ và đồng loạt tin tưởng việc tự tử là điều mình cần làm nhất trên đời. Một bộ phim tàn bạo và bệnh hoạn và tối tăm với phần nhạc nền buồn dịu và an yên bao nhiêu. Thật ra ở đây cũng không phải nhạc phim và phim không liên quan gì nhau, mình thật sự cũng cảm thấy bài này như đang tiễn biệt một số kiếp bế tắc đi về cửa luân hồi... Nhưng anyway nó vẫn làm bật lên quá rõ sự tàn nhẫn của những việc mà một người đi đến cùng cực tâm hồn và tinh thần có thể làm với chính mình - cảm giác như đón nhận lấy cái chết chính mình tự ban lại là thứ cảm giác nhẹ tênh và giải thoát đến thế.
Ngoài ra phim này còn có bài Mail Me ám thị tự sát bao ám ảnh của cái nhóm nhạc con nít ấy, ai thích thì cứ mò trong cái playlist =)) riêng Jisatsu Club thì mình thấy âm nhạc quá chất lượng, gớm không chỉ nhờ cảnh mà còn nhờ nhạc phụ họa, xuất sắc!
Movie Soundtracks
[Soundtracks] Kawaki (The world of Kanako) OST
Unknown
tháng 6 25, 2017
Mình pick ra ba bài đắt nhất phim ở đây, ngoài ra các bạn có thể mần nốt cái playlist chứa full soundtrack tại đây ~
Cá nhân mình đặc biệt ghiền nhất mỗi lần xem đến đoạn phim ám ảnh lại được chèn cùng với cái nhạc nền không liên quan, vừa thấy mỉa mai vừa thấy đáng thương vừa thấy tiếc nuối vô cùng tận. Xem thêm Collection các bài OST lệch tông mình thích nhất.
Have fun ~
Movie Soundtracks
[Review phim] Kawaki - một giấc mơ điên trắng xóa
Unknown
tháng 6 25, 2017
Vì xin thề phim này có cực nhiều thứ cần được đề cập, mà review phim có lẽ cũng không thiếu trên mạng, từ những người đã xem phim kỹ hơn và có độ hiểu biết rộng hơn mình, nên mình chỉ đề cập ở đây những thứ mình cảm thấy có khả năng nói và muốn nói.
Đối với mình, thứ thông điệp mũi nhọn mà Kawaki muốn nói chính là cuộc đời này không hề tuyệt đối. Cái đẹp, cái xấu, cái thiện, cái ác, cái trong trắng thuần khiết đến cặn bã ghê tởm nhất. Không có anh hùng hay kẻ ác hay nạn nhân, chúng ta đều là anh hùng, cũng là kẻ ác và cũng là nạn nhân của một kẻ khác ngoài kia.
Không có người hùng, không có nạn nhân, không có kẻ ác
Kawaki hay có tên khác là The world of Kanako. Độ điên của Kawaki có lẽ không cần phải nói nữa. Thông thường khi xem phim, gần như mọi khán giả đều sẽ "pick side", chọn một phe cho mình, hay ít ra là chọn một nhân vật mình thích nhất hoặc ghét nhất, vì đó là cách giúp họ cảm thấy như đã "cột dây an toàn" trước khi leo lên một chuyến xe chạy rông chưa biết điểm đích. Ở đây, nếu bạn làm chuyện tương tự được với Kawaki chắc bạn cũng không phải người bình thường lắm đâu lol.
Vũ trụ của Kanako là một vũ trụ không có ranh giới, không có định nghĩa rõ ràng, ai cũng có thể đạp lên dải phân cách mà không có sự cố bất thình lình nào xảy ra ngay sau đó bởi vì xung quanh bạn tất cả đều là những sự cố và tai nạn. Bạn không an toàn nhưng thật ra cũng không có ai thật sự an toàn.
Mỗi nhân vật là đại diện cho một cú tát vào xã hội này. Người cha điên loạn bê tha đầy bạo lực đi tìm con gái, một nạn nhân xinh đẹp hơn thiên thần với phần tâm hồn đáng sợ hơn cả quỷ dữ. Người mẹ đáng thương trả thù cho đứa con gái ngây thơ đã bị Kanako vấy bẩn. Tên sát nhân, tay cảnh sát hiểm độc đã sớm mang lương tâm đánh đổi với quyền lực, và những vệ tinh đáng thương như con thiêu thân bất chấp quay tròn xung quanh Kanako.
Điên đến không còn thấy sợ
Phim không thiếu twist, thậm chí twist đến mức kết thúc phim rồi mình vẫn còn e ngại đây có phải lại là một twist mới. Twist đủ để bạn phải phát điên. Theo mình, mọi phân đoạn máu me và bạo lực trong phim chỉ là một công cụ (hoặc có lẽ do mình xem quá nhiều phim gory đến mức không còn cảm thấy đau khi thấy máu lol...), cũng hệt như kinh nghiệm từng xem nhiều phim đề tài kinh dị máu me này, thứ đáng sợ nhất mà người xem phải dằn sự hoảng loạn của mình lại thật ra chính là lòng người. Người ta có thể giết nhau, có thể hành hạ bằng những cách tàn nhẫn nhất, có thể hiếp dâm, cưỡng bức người khác bán buôn thân thể mình, có thể chèn ép đe dọa và làm tỉ cách khác để hủy hoại một người.
Nhân đây mình lại muốn bình luận cá nhân về Nana Komatsu và vai diễn đầu tay Kanako của con bé (vâng chính là vai đầu tay đó lol) và vai anh trái tim bên lề khờ dại ngâu si của bạn Mahiro Takasugi. Phim này cũng là lần đầu tiên mình có cơ hội biết tới Takasugi và lol bạn này bên ngoài cool bằng một nửa thằng đầu gấu dại gái mà bạn diễn trong phim thì thôi chứ =)) bạn này cún con đáng yêu lắm à. Còn Nana Komatsu đã biết từ trước, là qua G-Dragon lol =)) Nhưng xin thề nếu bạn thấy Nana chụp hình họa báo đẹp bao nhiêu thì hãy xem phim để biết Nana đẹp theo một loại đẹp không giống người. Trời ơi đúng là kiểu đẹp không đại trà tí nào mà ảnh chụp họa báo thường thấy cũng không thể lột tả được, cái đẹp ở một cảnh giới lạ lắm kìa không phải kiểu rực rỡ bắt mắt, các nét cũng không hoàn hảo nhưng lại là loại khí chất chỉ một mình con bé đứng một chỗ cũng đã biến thành một thế giới khác bất khả xâm phạm lọt giữa lòng trái đất này rồi ý :>
Nhắc đến Kawaki cũng không thể không đề cập đến hiệu ứng âm nhạc ma mị mỉa mai trong bộ sưu tập soundtracks ấn tượng nhất
Tóm lại bạn hãy tạm thời vứt hết tam quan của mình sang một bên và tận hưởng cơn điên màu tuyết lất phất rơi trên hai hàng mi của Kawaki, sau đó tự búng tay mà tỉnh lại để tìm xem mình đã thấy được những gam màu nào khác ngoài đời thực này. Còn mình, bởi vì mình vẫn đang đi tìm xem mình đã đánh rơi thứ gì giữa đường, mình vẫn không có khả năng chỉ mặt đặt tên cho cơn mơ trắng xóa đầy mùi máu tanh này đâu :>
Review phim
Đối với mình, thứ thông điệp mũi nhọn mà Kawaki muốn nói chính là cuộc đời này không hề tuyệt đối. Cái đẹp, cái xấu, cái thiện, cái ác, cái trong trắng thuần khiết đến cặn bã ghê tởm nhất. Không có anh hùng hay kẻ ác hay nạn nhân, chúng ta đều là anh hùng, cũng là kẻ ác và cũng là nạn nhân của một kẻ khác ngoài kia.
Không có người hùng, không có nạn nhân, không có kẻ ác
Kawaki hay có tên khác là The world of Kanako. Độ điên của Kawaki có lẽ không cần phải nói nữa. Thông thường khi xem phim, gần như mọi khán giả đều sẽ "pick side", chọn một phe cho mình, hay ít ra là chọn một nhân vật mình thích nhất hoặc ghét nhất, vì đó là cách giúp họ cảm thấy như đã "cột dây an toàn" trước khi leo lên một chuyến xe chạy rông chưa biết điểm đích. Ở đây, nếu bạn làm chuyện tương tự được với Kawaki chắc bạn cũng không phải người bình thường lắm đâu lol.
Vũ trụ của Kanako là một vũ trụ không có ranh giới, không có định nghĩa rõ ràng, ai cũng có thể đạp lên dải phân cách mà không có sự cố bất thình lình nào xảy ra ngay sau đó bởi vì xung quanh bạn tất cả đều là những sự cố và tai nạn. Bạn không an toàn nhưng thật ra cũng không có ai thật sự an toàn.
Mỗi nhân vật là đại diện cho một cú tát vào xã hội này. Người cha điên loạn bê tha đầy bạo lực đi tìm con gái, một nạn nhân xinh đẹp hơn thiên thần với phần tâm hồn đáng sợ hơn cả quỷ dữ. Người mẹ đáng thương trả thù cho đứa con gái ngây thơ đã bị Kanako vấy bẩn. Tên sát nhân, tay cảnh sát hiểm độc đã sớm mang lương tâm đánh đổi với quyền lực, và những vệ tinh đáng thương như con thiêu thân bất chấp quay tròn xung quanh Kanako.
Điên đến không còn thấy sợ
Phim không thiếu twist, thậm chí twist đến mức kết thúc phim rồi mình vẫn còn e ngại đây có phải lại là một twist mới. Twist đủ để bạn phải phát điên. Theo mình, mọi phân đoạn máu me và bạo lực trong phim chỉ là một công cụ (hoặc có lẽ do mình xem quá nhiều phim gory đến mức không còn cảm thấy đau khi thấy máu lol...), cũng hệt như kinh nghiệm từng xem nhiều phim đề tài kinh dị máu me này, thứ đáng sợ nhất mà người xem phải dằn sự hoảng loạn của mình lại thật ra chính là lòng người. Người ta có thể giết nhau, có thể hành hạ bằng những cách tàn nhẫn nhất, có thể hiếp dâm, cưỡng bức người khác bán buôn thân thể mình, có thể chèn ép đe dọa và làm tỉ cách khác để hủy hoại một người.
Nhân đây mình lại muốn bình luận cá nhân về Nana Komatsu và vai diễn đầu tay Kanako của con bé (vâng chính là vai đầu tay đó lol) và vai anh trái tim bên lề khờ dại ngâu si của bạn Mahiro Takasugi. Phim này cũng là lần đầu tiên mình có cơ hội biết tới Takasugi và lol bạn này bên ngoài cool bằng một nửa thằng đầu gấu dại gái mà bạn diễn trong phim thì thôi chứ =)) bạn này cún con đáng yêu lắm à. Còn Nana Komatsu đã biết từ trước, là qua G-Dragon lol =)) Nhưng xin thề nếu bạn thấy Nana chụp hình họa báo đẹp bao nhiêu thì hãy xem phim để biết Nana đẹp theo một loại đẹp không giống người. Trời ơi đúng là kiểu đẹp không đại trà tí nào mà ảnh chụp họa báo thường thấy cũng không thể lột tả được, cái đẹp ở một cảnh giới lạ lắm kìa không phải kiểu rực rỡ bắt mắt, các nét cũng không hoàn hảo nhưng lại là loại khí chất chỉ một mình con bé đứng một chỗ cũng đã biến thành một thế giới khác bất khả xâm phạm lọt giữa lòng trái đất này rồi ý :>
Nhắc đến Kawaki cũng không thể không đề cập đến hiệu ứng âm nhạc ma mị mỉa mai trong bộ sưu tập soundtracks ấn tượng nhất
Tóm lại bạn hãy tạm thời vứt hết tam quan của mình sang một bên và tận hưởng cơn điên màu tuyết lất phất rơi trên hai hàng mi của Kawaki, sau đó tự búng tay mà tỉnh lại để tìm xem mình đã thấy được những gam màu nào khác ngoài đời thực này. Còn mình, bởi vì mình vẫn đang đi tìm xem mình đã đánh rơi thứ gì giữa đường, mình vẫn không có khả năng chỉ mặt đặt tên cho cơn mơ trắng xóa đầy mùi máu tanh này đâu :>
Review phim
[Review phim] Chicken Race - làm sao đua hết một thanh xuân
Unknown
tháng 6 25, 2017
Kamiya Takeshi là con út trong một gia đình có truyền thống bác sĩ.
Ngay từ nhỏ, Takeshi đã mong ước trở thành bác sĩ giống như cha mình.
Tuy nhiên, khi tham gia kỳ thi tuyển, anh lại không đạt đủ số điểm và
buộc phải chuyển hướng sang làm y tá. Thất vọng và xấu hổ, Takeshi xin
chuyển công tác về một bệnh viện ở vùng quê cách xa Tokyo.
Ở đây, Takeshi hậu đậu, lơ đễnh nhận trách nhiệm chăm sóc Tobita Jou,
một người đàn ông đã sống thực vật 45 năm. Ngày ngày, Takeshi tới phòng
Jou, vừa chăm sóc vừa giãi bày với ông về những điều anh không dám nói
với ai. Một ngày, Jou đột nhiên tỉnh lại.
Vì bị tai nạn vào năm 19 tuổi, dù cơ thể đã trở thành một ông lão 64 tuổi, bên trong Jou vẫn là một chàng trai trẻ, đầu gấu. Jou nhớ hết tất cả những gì Takeshi than thở với ông trong thời gian ông ngủ sâu và hai người trở nên thân thiết. Với sự giúp đỡ của Takeshi, Jou dần dần bình phục. Jou phát hiện ra tiền viện phí của ông suốt 45 năm qua do hai người bạn thân của ông là Nakanishi Kouji và Nakanishi Mari chi trả. Jou nhờ kế toán bệnh viện thông báo với nhà Nakanishi không cần phải chi trả viện phí nữa. Với đề nghị tham gia chương trình nghiên cứu từ cha của Takeshi, Jou được chuyển về bệnh viện lớn tại Tokyo. Nhớ Jou, Takeshi xin nghỉ phép đến Tokyo thăm ông. Tại đây, Takeshi đề nghị đưa Jou tới Obihiro ở Hokkaido, nơi gia đình Nakanishi sinh sống để thăm bạn cũ. Hai người trốn khỏi bệnh viện và cuộc hành trình tới Hokkaido của ông lão 64 tuổi nghịch ngợm và cậu y tá ngây ngô 27 tuổi bắt đầu...
Review phim
Vì bị tai nạn vào năm 19 tuổi, dù cơ thể đã trở thành một ông lão 64 tuổi, bên trong Jou vẫn là một chàng trai trẻ, đầu gấu. Jou nhớ hết tất cả những gì Takeshi than thở với ông trong thời gian ông ngủ sâu và hai người trở nên thân thiết. Với sự giúp đỡ của Takeshi, Jou dần dần bình phục. Jou phát hiện ra tiền viện phí của ông suốt 45 năm qua do hai người bạn thân của ông là Nakanishi Kouji và Nakanishi Mari chi trả. Jou nhờ kế toán bệnh viện thông báo với nhà Nakanishi không cần phải chi trả viện phí nữa. Với đề nghị tham gia chương trình nghiên cứu từ cha của Takeshi, Jou được chuyển về bệnh viện lớn tại Tokyo. Nhớ Jou, Takeshi xin nghỉ phép đến Tokyo thăm ông. Tại đây, Takeshi đề nghị đưa Jou tới Obihiro ở Hokkaido, nơi gia đình Nakanishi sinh sống để thăm bạn cũ. Hai người trốn khỏi bệnh viện và cuộc hành trình tới Hokkaido của ông lão 64 tuổi nghịch ngợm và cậu y tá ngây ngô 27 tuổi bắt đầu...
Review phim
[Review phim] Puzzle | Pazuru - Mảnh ghép những đứa trẻ buồn
Unknown
tháng 6 25, 2017
Phim kể về một học sinh trung học tên Azusa (Kaho) vào một ngày dại dột
đã nhảy xuống từ tầng thượng của trường học, nhưng may mắn thay cô lại
sống sót.
Một tháng sau, ngôi trường của cô bỗng rơi vào một thảm họa gây ra từ
một nhóm người mang mặt nạ bí ẩn. Lần lượt 1 giáo viên đang mang thai bị
giam cầm, Thầy hiệu trưởng và Nam Sinh cũng biến mất. Azusa cùng các
bạn đang hoang mang thì cô tìm thấy một mảnh của một câu đố trong một
phong bì của một bạn cùng lớp, Shigeo (Shuhei Nomura). Các mảnh ghép nắm
giữ chìa khóa để giải quyết những vụ việc này. Azusa đuổi theo Shigeo
và cô nhìn thấy những thứ không thể tưởng tượng được,…..
Review phim
Review phim
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)

